Câu chuyện thám tử: Lửa hận tình thù

Câu chuyện thám tử: Lửa hận tình thù

PHẦN 1

Thám tử Sài Gòn T&T cho xe dừng lại trước cổng ngôi biệt thự cổ, đưa tay nhấn chuông rồi kéo một hơi thuốc để giảm bớt cái lạnh trên vùng cao nguyên Bảo Lộc.Sâu trong bóng đêm, giữa những rặng thông già,một vài bóng người âm thầm quan sát từng cử động của anh. Với kinh nghiệm nhiều năm làm thám tử, những thủ đoạn sơ đẳng này không thể nào qua mắt anh được.

Khoảng năm phút sau, một ông lão khoảng độ lục tuần chầm chậm bước ra mở cửa, theo sau là hai tên vệ sĩ chuyên nghiệp.

  • Cậu Huy về rồi – ông lão cúi đầu chào.
  • Chú Năm, đây có phải là thời xưa đâu mà phải lễ nghĩa vậy. Lớn tuổi rồi, không sợ đau lưng hả? – Huy vừa nói vừa chạy lại đỡ lấy ông lão, vuốt vuốt sống lưng.
  • Đâu có được cậu, phải phép tắc rõ ràng. Nhiều năm rồi cậu không về. Từ ngày ông mất…– ông lão rươm rướm nước mắt.
  • Thôi được rồi, chú dẫn con vào trong đi– Huy chen ngang.

Cũng hơn mười năm rồi Huy chưa từng trở lại nơi đây, dù rằng ngôi biệt thự này là nơi anh đã có nhiều kỷ niệm đẹp trong thời niên thiếu. Bên trong căn nhà, nội thất vẫn vậy nhưng không còn mang cảm giác ấm cúng như trước đây. Có lẽ vì đã lâu rồi thiếu vắng hơi người.

  • Cô Ba đang ở trong phòng thờ – ông lão lên tiếng, cắt đứt dòng hồi tưởng miên man của Huy.

Anh gật đầu rồi bước lên tầng hai, phía cuối hành lang là căn phòng dùng để thờ tự, nơi mà anh vẫn thường an ủi Cô Ba mỗi khi cô ấy khóc. Anh nhớ rất rõ.

Bên trong căn phòng tranh tối tranh sáng, một người phụ nữ khoảng độ bốn mươi, đầu tóc rũ rượiđang ngồi cạnh chiếc quan tài gỗ, phía sau là bàn thờ nhang khói nghi ngút.

  • Con em…đứa con trai em dứt ruột đẻ ra đã chết rồi anh Huy ơi – người phụ nữ nấc lên thành tiếng, nước mắt lăn dài.
  • Em bình tĩnh. Có chuyện gì vậy?– Huy sửng sốt.

Linh là con gái của cựu điệp viên, thám tử cấp cao, sau năm 85 thì chuyển đến nơi này sinh sống. Ông có một người đệ tử duy nhất là Huy nên xem anh như con trai, truyền dạy hết mọi kỹ năng cần có của một thám tử, điệp viên số má. Đối với anh, ông không chỉ là người thầy mà còn là người cha. Sự nghiệp thám tử lừng danh của anh tại trung tâm thám tử Sài Gòn T&Tchính là nhờ những bài học mà ông đã chỉ dạy.

  • Hiếu nó chết ngay trên vòng tay em. Nó kêu cứu nhưng em vô dụng quá – Linh nức nở.

 

Hiếu hai mươi tuổi, là con trai của Linh và Chân – một quan chức cấp cao của thành phố. Năm đó, trước những di chứng để lại của thời gian làm điệp viên trong lòng địch, cha của Linh biết mạng sống không còn dài nên tìm cho con gái một người chồng có thể bảo vệ cô.

  • Thằng Huy rất tốt nhưng tao xem bây như con trai, con Linh cũng coi bây như anh hai trong nhà. Không gả được. Thôi cưới thằng Chân đi…– Huy ngậm ngùi nhớ lại lời ông nói.

Với sự giúp đỡ của cha Linh, Chân nhanh chóng được đề bạt vào những vị trí quan trọng, sự nghiệp lên nhanh chóng. Còn Huy, anh từ chối mọi sự trợ giúp của ông. Bỏ ra đi và tự phát triển sự nghiệp thám tử của mình.

  • Bác sĩ nói nó bị sốc ma túy nhưng em không tin. Anh…anh kiểm tra đi…có phải là nó sử dụng ma túy? Em nghi ngờ nó bị người hại chết– Linh vừa khóc vừa nắm lấy tay Huy kéo lại gần quan tài.
  • Nhưng em phải bình tĩnh, để anh giải phẫu tử thi – Huy đau lòng nhìn Linh.
  • Được. Em tin anh.

Khoảng hai giờ sau, Huy đã có kết quả về cái chết bất ngờ của Hiếu. Nạn nhân chết do ngạt thở, não và phổi ứ huyết, tràn khí màng phổi và phù phổi cấp. Dạ dày còn sót lại những viên thuốc lạ nhưng phải tiến hành hóa nghiệm mới biết đây có phải là độc chất hay không. Quan sát bên ngoài cơ thể nạn nhân hoàn toàn không có dấu vết thương tổn. Trên môi, miệng cũng không để lại máu bầm chứng tỏ nạn nhân không bị cưỡng ép uống thuốc độc.

  • Em kể lại biểu hiện của Hiếu trước lúc nó mất cho anh biết đi – Huy quay sang hỏi Linh.
  • Đêm hôm qua nó đi chơi khuya về rồi uống say. Nó bảo rất đau đầu, buồn nôn, mặt mũi tái nhợt, môi tím bầm, tay chân vô lực rồi ngủ thiếp đi. Em lo lắng quá nên gọi bác sỹ riêng đến. Nhưng sau đó mạch của nó yếu dần, hô hấp chậm rãi rồi hôn mê, toàn thân lạnh ngắt đến giữa đêm thì… – Linh òa khóc.

Từ những biểu hiện trên cho thấy nạn nhân bị chết do ngạt thở nội, khác với sự chèn ép do tác động bên ngoài vào. Bởi vì phổi bị phù thủng nên ảnh hưởng đến hô hấp dẫn đến cái chết. Tuy nhiên, có phải do viên thuốc bên trong dạ dày nạn nhân hay không thì cần phải hóa nghiệm mới biết rõ.

  • Anh phải gửi viên thuốc này đi hóa nghiệm mới biết có phải là do ma túy hay không. Nhưng tại sao em lại nghĩ là Hiếu bị giết? – Huy hỏi.
  • Linh cảm của người mẹ cho em biết điều đó. Vì vậy em đưa Hiếu lên Bảo Lộc để tránh tai mắt trước khi anh tìm ra hung thủ.
  • Vẫn chưa xác định được đâu em ạh. Nhưng lúc anh đến đây thấy có người theo dõi bên ngoài nhà. Người của em àh? – Huy trầm ngâm.
  • Không phải đâu anh…. – Linh ngơ ngác.

PHẦN 2

Sau khi có đủ thông tin về cái chết của Hiếu, Huy chuẩn bị về trung tâm thám tử Sài Gòn ngay trong đêm để tiến hành hóa nghiệm nhưng Linh ngăn cản.

  • Không được đâu anh. Bên ngoài có người theo dõi.
  • Em nghĩ là ai? Anh không thể giúp em điều tra manh mối nếu em cứ giấu diếm anh như vậy được? – Huy hỏi.

Linh tiếp tục khóc rồi kể lại tất cả những gì mà cô phải chịu đựng trong thời gian qua. Từ khi cha cô mất, không còn thế lực nhà vợ nâng đỡ, Chân không còn xem Linh ra gì, hắn ta không chỉ có vợ bên ngoài mà còn có con trai đã được 16 tuổi. Thời gian đầu biết chuyện này, Linh rất đau khổ nhưng sau khi suy nghĩ thấu đáo, cô quyết định quên đi người đàn ông bội bạc mà chỉ lo cho con trai. Thế nên, cái chết của Hiếu là một đòn chí mạng vào Linh.

  • Vậy em cho rằng đây là vụ giết người để giành gia sản? – Huy hỏi.
  • Nếu không vậy thì là gì. Con Oanh là con đàn bà rắn độc… Còn Chân, hắn ta là một tên ngụy quân tửăn cháo đá bát. Không có sự giúp đỡ của cha, liệu hắn có được ngày hôm nay không? Cha của em sai rồi, nếu ngày trước em cương quyết chọn anh thì….
  • Chuyện qua rồi em àh – Huy chen ngang, ngoảnh mặt về phía khác.
  • Phải rồi…. – Linh thẫn thờ.
  • Vậy em nghi ngờ người bên ngoài là do Oanh phái đến? Cô ta lợi hại đến vậy àh?.
  • Oanh chỉ là một con gái nhảy ở vũ trường nhưng giỏi lấy lòng đàn ông. Từ ngày nó cặp với Chân, mở rộng mối quan hệ nên quen biết cũng không ít.
  • Dù sao đây cũng chỉ mới là giả thiết. Anh phải về Sài Gòn để điều tra vụ này.
  • Nhưng người bên ngoài… – Linh ngăn cản.
  • Em yên tâm, anh tự biết bảo vệ bản thân. Tạm thời em cứ ở đây đừng đi đâu hết.

Sáng hôm sau, ngay khi về đến văn phòng thám tử Sài Gòn, Huy lập tức gửi những mẫu thuốc bên trong dạ dày của Hiếu đến phòng thí nghiệm. Kết quả cho thấy đây là ma túy tổng hợp nồng độ cao. Trong giới dân chơi Sài Gòn lúc bấy giờ, có tiền chưa chắc đã mua được.

(*) Ma túy tổng hợp là loại chất gây nghiện tổng hợp được nhà khoa học Nagai Nagayoshi phát hiện lần đầu tiên vào năm 1983 tại Nhật Bản. Loại ma túy này tác động trực tiếp gây kích thích hệ thần kinh trung ương và có thể tạo ảo giác trong một thời gian dài. Độc lực của ma túy này mạnh hơn thuốc phiện 500 lần. Ở Việt Nam, loại ma túy tổng hợp dạng tinh thể này xuất hiện đầu tiên tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh vào những năm 2006 và 2007. Thời gian vụ án này xảy ra vào khoảng năm 1997 nên ma túy tổng hợp là thứ cực kỳ mới và hiếm. Chỉ những người có điều kiện và mối quan hệ mới có thể tìm mua được.

  • Quyên, Tuấn tạm ngưng tất cả vụ khác lại. Hỗ trợ anh vụ này, rất gấp – vừa vào đến văn phòng, Huy đã lên tiếng.
  • Chuyện gì vậy anh? – Quyên hỏi, trong khi Tuấn ngơ ngác cầm ly cà phê chưa kịp uống.
  • Tuấn giúp anh điều tra về ông Chân. Còn Quyên thu thập thông tin về Hiếu, con trai của ông ấy nhé – Huy phân phó.
  • Ông Chân, quan chức cấp cao thành phố X. Anh muốn bọn mình dẹp tiệm àh? – Tuấn phản đối.
  • Anh hiểu vụ này rất nguy hiểm nhưng không thể không làm…..

Quyên và Tuấn đều là những người cộng sự, người bạn thân thiết nhất của Huy. Có thể xem họ là đệ tử do chính tay anh đào tạo nên làm việc vô cùng hiểu nhau. Vì vậy, anh kể lại toàn bộ câu chuyện để cả hai nắm rõ. Phải hiểu rằng, cả ba đã từng vào sinh ra tử, nếu không thì sẽ khó lòng tin tưởng nhau đến mức như vậy.

  • Không ngờ sau lưng anh cũng có gốc gác quá nhỉ. Thế thì chẳng có gì phải ngại. Em thấy hứng thú rồi đấy – Tuấn hào hứng nói.
  • Giờ thì em hiểu sao anh vẫn cô đơn rồi nhé. Anh thật chung tình… – Quyên lém lỉnh nói.
  • Không phải để đùa đâu cô nương. Bắt tay vào làm thôi – Tuấn nhăn nhó.

Sau khi thảo luận, cả đội phân tích vụ án thành hai hướng: Một là sốc ma túy bình thường. Hai là do bị đầu độc ma túy nồng độ cao mà chết. Nhưng Hiếu hoàn toàn không có khả năng mua được loại ma túy này.Huy tin rằng cậu ta bị hãm hại. Vậy thì trước khi chết, cậu ta đã gặp ai và đến đâu? Chỉ cần trả lời được hai câu hỏi này, cái chết của Hiếu sẽ sáng tỏ.

  • Hai người điều tra mọi thông tin liên quan về Hiếu, ông Chân và bà Oanh. Do chúng ta vẫn chưa có hướng điều tra cụ thể nên không được bỏ sót bất kỳ thông tin nào nhé – Huy giao phó.
  • Ok anh. Thế còn những kẻ theo dõi anh từ Bảo Lộc về đến tận Sài Gòn rồi bây giờ đang lấp ló ngoài kia thì xử lý thế nào? – Tuấn hỏi.
  • Tất nhiên là không bỏ qua. Cái chết của Hiếu có thể liên quan đến bọn họ.

Quyên cầm máy ảnh lên rồi đi về phía cửa sổ: Để em, gì chứ săn ảnh, săn người luôn là nghiệp vụ mà em thích nhất.

  • Nhìn cứ như giang hồ hẻm. Theo dõi người ta mà cứ đi nhởn nha nhở nhơ thế kia thì không bị chém cũng phí – Tuấn cười nhếch mép.

Sau khi chụp ảnh bọn họ, cả ba rời văn phòng và tiến hành điều tra chi tiết vụ án. Những ẩn khuất trong cái chết của Hiếu dần dần được đưa ra ánh sáng, kéo theo đó là một câu chuyện đau lòng.

PHẦN 3

Hai ngày sau, cả đội tập hợp tại văn phòng thám tử T&Tđể phân tích toàn bộ thông tin tìm được. Tuy có một số chi tiết rất đắt giá nhưng lại khiến vụ án thêm mờ mịt….

  • Hùng là em trai cùng cha khác mẹ của Hiếu, 16 tuổi. Tuy bà Oanh và bà Linh không ưa nhau nhưng hai anh em lại rất thân thiết. Trong đêm xảy ra vụ án, Hiếu đi chơi cùng Hùng. Nhưng Hùng vẫn an toàn, cậu ta đi học bình thường vào hai ngày qua – Quyên nói.
  • Hùng có dấu hiệu nghiện ma túy không? – Huy hỏi.
  • Không có dấu hiệu nghiện ma túy thông qua các biểu hiện bên ngoài. Cái này chắc phải làm mẫu nước tiểu anh ạh.
  • Bọn nó đi đâu chơi? – Tuấn lên tiếng.
  • The John Brewer Reef Floating Hotel.
  • Đúng là con đại gia mà…. – Tuấn chẹp lưỡi.

 (*) Những năm 90 của thế kỷ trước, The John Brewer Reef Floating Hotel là khách sạn 5 sao vô cùng sang trọng trên bến Bạch Đằng. Thuyền neo trước tượng Trần Hưng Đạo, trên đường Tôn Đức Thắng. Nơi này một thời từng là tụ điểm ăn chơi số một Sài Gòn.Đến năm 1997 thì The John Brewer Reef Floating Hotel nhổ neo về Singapore, kết thúc hành trình tỏa sáng rực rỡ tại Hòn Ngọc Viễn Đông.

  • Người đến khách sạn này đều thuộc giới thượng lưu. Nhưng cũng chỉ có những người có tiền có quyền mới đủ khả năng mua được ma túy tổng hợp – Huy phân tích.
  • Anh định điều tra đường dây buôn bán ma túy ở khách sạn này? – Tuấn sửng sốt nói tiếp – Em van anh, sau lưng họ là một tập đoàn khổng lồ được nâng đỡ bởi hàng loạt quan chức đấy.
  • Không, anh chỉ muốn tìm hiểu xem ai là người đã đưa Hiếu số ma túy này….
  • Quá nguy hiểm anh àh… – Quyên khuyên can.

Mặc những lời can ngăn của hai người, Huy vẫn rất tự tin vì anh có quen biết với người quản lý khách sạn The John Brewer Reef Floating Hotel. Chỉ cần tìm thấy người bán sẽ biết ai là người đã mua số ma túy tổng hợp này cho Hiếu hoặc dùng nó để hại cậu ta.

Về phần ông Chân, Tuấn tìm được thông tin trước khi cưới bà Linh, ông có cô nhân tình là con gái của một quan chức chế độ cũ. Về sau, họ chia tay vì lý lịch của bà ấy có thể ảnh hưởng đến con đường thăng quan tiến chức của ông. Có nguồn tin cho rằng, trước lúc chia tay, bà ấy đang mang thai.

Trong khi đó, bà Oanh lại là mẫu người phụ nữ hiện đại, mạnh mẽ và vô cùng hiểu ý người khác. Vì vậy, dù có quá khứ phải làm gái nhảy ở vũ trường nhưng vẫn được ông Chân vô cùng yêu thích.

  • Mọi người làm rất tốt nhưng chúng ta có một vấn đề… – Huy trầm ngâm.
  • Chuyện gì vậy anh?
  • Những kẻ theo dõi anh lần trước là người của Phương Slển.
  • Phương Slển quản lý vũ trường XXX trên The John Brewer Reef Floating Hotel? – Quyên nheo mắt hỏi.
  • Chính xác – Huy gật đầu.

Phương Slển là một cô gái vô cùng nổi tiếng trong giới ăn chơi Sài Gòn. Xinh đẹp, nhiều tài nhưng cũng lắm tật. Có tin đồn cho rằng sau lưng cô là một tập đoàn xã hội đen chuyên kinh doanh ma túy, vũ khí và bảo kê sòng bạc.

  • Cô ta theo dõi anh làm gì? Chẳng lẽ cô ta có liên quan đến cái chết của Hiếu? – Tuấn ngơ ngác.
  • Anh cũng không biết. Nhưng liệu có phải bà Oanh mua ma túy từ Phương Slển rồi sắp xếp gạt Hiếu uống? – Quyên hỏi.
  • Nếu chỉ bán ma túy, Phương Slển không cần phải quan tâm khách hàng là ai, miễn có đủ tiền, đủ quyền để gặp cô ta là được. Càng không có lý do theo dõi Linh khi bà ta đưa Hiếu về Bảo Lộc – Huy phân tích.
  • Còn em thì chắc chắn bà Oanh và Phương Slển không có liên hệ với nhau thì hơn ba tháng nay bà ta đi châu Âu rồi – Tuấn nói.

Vụ án gần như lâm vào bế tắc khi Phương Slển xuất hiện. Tại sao cô ta lại cho người theo dõi Linh đến tận Bảo Lộc? Liệu có phải cô ta là người cung cấp ma túy tổng hợp cho Hiếu. Quá nhiều nút thắt chưa được tháo gỡ khiến cả đội rơi vào bế tắc.

  • Không loại trừ đây là vụ án trả thù cá nhân trên chính trường – Huy nói.
  • Cũng có thể lắm. Ông Chân nhiều năm làm việc ít nhiều cũng có kẻ thù…. – Quyên nói.
  • Nhưng trước mắt, hãy bắt đầu từ Hùng. Tìm hiểu xem cậu ta có sử dụng ma túy cùng Hiếu hay không – Huy nói.

Huy – thám tử tài ba của Sài Gòn chọn điều tra từ Hùng vì cậu ta còn nhỏ, là đối tượng dễ đối phó hơn Phương Slển hay thế lực phía sau cô ta. Chỉ cần biết Hùng nhận ma túy từ ai. Huy sẽ bắt đầu tìm hiểu xem người đó có động cơ để giết Hiếu hay không.

PHẦN 4

Tối hôm đó, với sự giúp đỡ của một người bạn, cả ba bước vào The John Brewer Reef Floating Hotel trong trang phục của giới thượng lưu. Tuấn và Quyên được giao nhiệm vụ tiếp cận Hùng để lấy thông tin bằng mọi giá. Cònthám tử Sài Gòn – Huy đảm nhận việc tìm hiểu Phương Slển.

  • Mọi người hãy cẩn thận, chia nhau hành động và rút lui ngay khi có biến – Huy nói.
  • Em hồi hộp như lần đầu tiên vào nghề thám tử ấy…. – Tuấn cười.

Mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ nếu như Quyên và Tuấn không lôi Hùng vào nhà vệ sinh để lấy thông tin và bị bảo vệ phát hiện. Bên đầu dây vô tuyến mà cả ba đã dùng để liên hệ với nhau, Huy nghe rõ:

  • Quyên, em đánh lạc hướng bảo vệ giúp anh – tiếng của Tuấn trong máy phát.
  • Ai là người đã đưa số ma túy này cho Hiếu và cậu? Nói mau! – Tuấn vừa nói vừa nghiến răng ken két làm Huy cũng cảm thấy ghê sợ huống chi một cậu bé chỉ mới 16 tuổi.
  • Chúng tôi mua nó từ chị Phương Slển….khụ….khụ – giọng Hùng bị ngắt quãng, dường như bị tác động mạnh.
  • Xạo *** hả mậy? Cái này đâu phải ai mua cũng đc.
  • Thiệt…không tin anh hỏi chị ấy đi – Hùng lí nhí.
  • Tụi bây mua nhiều không?
  • Mới hai ngày trước thôi, em uống có một viên hà, anh Hiếu uống nhiều hơn em. Anh tìm anh Hiếu mà hỏi.
  • Tuấn, rút….bảo vệ phát…tít tít tít..

Tín hiệu của Quyên bị mất kết nối, dường như cô gặp vấn đề. Huy đứng dậy khỏi bàn, định ra ngoài để giúp đỡ thì Phương Slển tiến tới.

  • Là anh? – cô ta nói.
  • Cô biết tôi?
  • Anh đừng xạo *** nữa, anh đã phát hiện người của tôi lúc theo dõi anh ở Bảo Lộc rồi còn gì.
  • Vậy chơi bài ngửa nhé…. – tôi cười nói.
  • Anh lấy gì để cược với tôi mà đòi chơi bài ngửa. Người của anh còn trong tay tôi đấy.

Phương Slển quả là một cô gái sắc sảo và thông minh. Nhưng phụ nữ càng đẹp, càng thông minh lại càng nguy hiểm.

  • Tôi muốn mua thứ này – Huy đưa viên ma túy tổng hợp thu được từ chỗ Hiếu cho Phương Slển xem. Thuận tay vỗ vào mông cô ta một phát.
  • Thứ này không phải ai muốn mua là mua được. Còn mông tôi thì nếu anh muốn, tôi sẵn sàng – cô ta vuốt tóc ra vẻ quyến rũ.
  • Vậy sao cô lại bán cho hai thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch?

Dường như không bất ngờ trước câu hỏi của Huy, cô ta nói tiếp: Tôi thích ai thì bán cho người đó. Hôm nay tôi vui, anh và hai người kia hãy cút khỏi đây. Đừng để tôi gặp lại.

  • Trước giờ tôi đến đâu, đều là thích thì đến, không thích thì đi. Tôi không đi, cô cũng không làm gì được – Huy nhếch mép.
  • Anh… Tôi biết anh làm thám tử số một số hai ở Sài Gòn này nhưng đừng nghĩ cái gì mình cũng biết. Tốt nhất là dừng lại tại đây, nếu anh đi quá xa, ông chủ sau lưng tôi sẽ không để anh sống mà rời khỏi đây đâu.
  • Cô yên tâm. Tôi tự biết lượng sức. Tôi chỉ muốn hỏi tại sao thứ này đắt giá như vậy, cung không đủ cầu nhưng cô lại bán cho hai thằng nhóc đó? – Huy tiếp tục hỏi.

Phương Slển hất tóc ra hiệu cho tên đàn em thả Tuấn và Quyên mà không trả lời câu hỏi. Khi đã chắc chắn cả hai an toàn, Huy rời khỏi khu vực sảnh lớn, tiếng Phương Slển vọng theo: Lần sau gặp lại anh sẽ không đi ra khỏi đây dễ dàng vậy đâu.

Huy đưa tay chào trong khi vẫn đi về phía cửa, để lại Phương Slển và đồng bọn ở sau lưng.

  • Lúc nảy nguy hiểm quá, em tưởng bọn mình xong đời rồi. Tên bảo vệ còn có cả súng –Quyên thở hổn hển.
  • Em không ngờ anh Huy lại có lực như vậy, vỗ mông Phương Slển một cái chát, em nghe trong máy phát mà còn sướng – Tuấn cười hề hề.
  • Vỗ mông để xem số chứng minh nhân dân thôi.
  • Lại dùng trò này. Anh định bao giờ dạy em đây? – Tuấn này nỉ.
  • Khi nào cậu mở công ty thám tử….

Là đệ tử của một cựu điệp viên cao cấp, những trò ảo thuật lấy đồ vật trong túi người khác đối với Huy chỉ là vặt vãnh.Anh lợi dụng việc Phương Slển bất ngờ, quay sang mở ví và đọc số chứng minh nhân dân của cô ta. Có được dãy số này, Huy sẽ biết toàn bộ thông tin cá nhân của Phương Slển.

  • Theo như lời kể của Hùng thì Hiếu uống rất nhiều ma túy tổng hợp rồi dẫn đến sốc thuốc, ngạt thở nội và tắt thở. Mọi chuyện rất tự nhiên chứ không phải một vụ mưu sát – Tuấn nói.
  • Nhưng tại sao Phương Slển lại bán cho hai đứa nó trong khi những người khác có tiền, có quyền cô ta lại không cần. Còn nữa, tại sao cô tại lại cho người theo dõi Linh đến tận Bảo Lộc? – Huy đặt vấn đề.
  • Em bó tay…chưa bao giờ em gặp vụ án nào rắc rối như thế này…. – Tuấn nhìn Quyên rồi cả hai lắc đầu.
  • Có một cách – Huy quay sang Quyên nói tiếp – Em kiểm tra dãy số chứng minh này, anh có linh cảm nó sẽ giúp chúng ta có được manh mối cuối cùng của vụ án. Hôm nay đến đây đủ rồi, ngày mai mọi người bàn tiếp.

Với kinh nghiệm nhiều năm làm nghề thám tử và am hiểu về mô tả nhân dạng con người, Huy ngờ ngợPhương Slển rất giống một người mà anh biết. Nhưng trước khi có bằng chứng về thân phận cô ta, Huy không muốn nói lên phát hiện của mình.

 (*) Mô tả nhân dạng (profiling) là môn khoa học nghiên cứu đặc tính tâm lý, lối suy luận logic các vấn đề liên quan đến con người. Môn này đã được các nhà khoa học nghiên cứu từ lâu nhưng đến cuối thập niên 70 đầu 80 mới được áp dụng rộng rãi. Trong hình sự, mô tả nhân dạng được dùng để phân tích các vụ án bí ẩn, không để lại dấu vết. Công thức được dùng trong mô tả nhân dạng là: Động cơ + Cách thức = Hung thủ.Huy được truyền dạy từ sư phụ của mình.

PHẦN 5

Tối hôm sau, Huy trở lại The John Brewer Reef Floating Hotel. Lần này anh đến đây không phải để lấy thông tin mà muốn xác nhận với Phương Slển về thân phận thật sự của cô ta. Đây cũng chính là nút thắt cuối cùng của vụ án.

Trên tầng cao nhất của con tàu, Phương Slển cầm ly rượu trên tay, quay lưng lại phía Huy, nhìn qua bờ sông Sài Gòn.

  • Anh muốn gì? Nếu đến đây để gây rối, lần này tôi không tha đâu – cô ta lên tiếng.
  • Tôi muốn kể cô nghe một câu chuyện….
  • Anh nghĩ tôi rảnh hả?
  • Nhiều năm trước, một người đàn ông bỏ rơi nhân tình để chạy theo quyền lực. Ông ta cưới một người phụ nữ khác làm vợ để thuận đường thăng quan tiến chức còn cô nhân tình thì phải tha hương cầu thực, sống cuộc đời tủi hổ nuôi con.

Không thấy Phương Slển có hành động gì, thám tử Sài Gòn – Huy tiếp tục: Cô nhân tình sinh ra một người con gái. Còn người vợ của ông ấy sinh được một đứa con trai. Nhiều năm sau, cô gái quyết định đi tìm người đàn ông để trả thù nhưng ông ta đã trở thành quan chức cao cấp được bảo hộ 24/24 và có tận hai đứa con trai với hai người phụ nữ. Thế là cô quay sang trút giận lên hai em của mình.

Phương Slển vẫn nhìn xa xăm về phía bờ sông, đưa tay vỗ từng tiếng: Hahaha. Thám tử còn biết kể chuyện cơ đấy….

Huy không ngăn cản hành động của cô ta mà nói tiếp: Với nhan sắc hơn người, lại vô cùng thông minh, cô gái ấy nhanh chóng trở thành bóng hồng đắc lực bên cạnh trùm ma túy Sài Gòn. Từ đây, cô quay sang dụ dỗ hai em sử dụng ma túy.

Phương Slển xen vào: So với những gì cô gái ấy phải chịu đựng, được sử dụng ma túy, phê như lên thiên đường thì có là gì?

  • Nhưng nếu một trong hai đứa nó bị sốc ma túy và chết rồi thì sao? – Huy hỏi.
  • Anh nói cái gì? – cô ta hoảng hốt làm rớt ly rượu xuống đất.
  • Hiếu bị sốc ma túy và chết bốn ngày trước….

Nói xong, chàng thám tử của Sài Gòn T&T bỏ đi. Để lại Phương Slển cười như điên dại nhưng sâu trong mắt chảy dài hai dòng nước.

Tang lễ của Hiếu được cử hành vào một tuần sau đó, nguyên nhân cái chết được cho là do đau tim. Ông Chân phờ phạc, hốc hác. Không ai biết ông nghĩ gì khi đứa con gái ông đã bỏ rơi quay trở lại trả thù bằng cách giết đi con trai của ông, đứa còn lại thì lên cơn nghiện nặng.

Riêng Linh ngồi lặng lẽ nơi góc quan tài, đốt cho con mình những đồng tiền mã.

Đêm trước ngày đưa Hiếu đi hỏa táng, Phương Slển gọi cho Huy.

  • Tôi chỉ muốn cho tụi nó nghiện ma túy để ông Chân biết thế nào là đau khổ. Tôi không hề nghĩ rằng mình phải giết bất kỳ ai…. – cô ta khóc nức nở.

Huy im lặng….

  • Anh không hiểu đâu. Tôi sẽ đi tự thú. Tôi không thể nào sống được khi vô tình giết chết em mình.
  • Không được….cô phải bình tĩnh….tôi sẽ bảo vệ cô đi tự thú. Nếu cô đến đồng công an một mình, tập đoàn ma túy sẽ không để yên cho cô đâu – Huy hét lên trong điện thoại.

Tít…tít…tít…

Ngày đưa Hiếu đi hỏa táng, người ta phát hiện trước đồn công an quận một xác phụ nữ tầm 25 tuổi bị bắn vào đầu. Cái xác nhanh chóng bị dọn dẹp sạch sẽ nhưng không có hồ sơ nào được lưu lại. Danh xưng Phương Slển từng làm mưa làm gió trong giới ăn chơi dần chìm vào dĩ vãng như The John Brewer Reef Floating Hotel rời khỏi bến Sài Gòn.

Sau cái chết của con trai, ông Chân từ chức, Hùng nghiện nặng, bà Oanh bỏ đi. Riêng Linh chọn con đường nương nhờ cửa Phật.

Những ân oán của đời trước, thế hệ này đã nhận đủ. Vụ án khép lại nhưng vết thương trong lòng mỗi người thì không có ngày lành.

(*) Tên nhân vật đã được thay đổi. Mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên và nội dung câu chuyện không nhắm đến bất kỳ người nào. Ngoài ra, các nghiệp vụ thu thập thông tin sẽ không được thuật lại chi tiết để bảo vệ người trong cuộc, mong bạn đọc thông cảm.

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN